Chương 32: 【Mặc kệ mưa gió, đêm nay em sẽ về nhà.】

Đến nhà hàng, những người quen biết nhau đều tụ lại ngồi chung một chỗ.

Hề Gia ngồi bên cạnh cô Thượng, thuận tiện thảo luận kịch bản. Khí chất của cô hơn người, nhan sắc lại xuất chúng, ngoài việc tìm cô để bàn về kịch bản, bình thường cũng ít ai đến trò chuyện cùng cô.

Vị trí bên cạnh cứ như vậy mà trống.

Mạc Dư Thâm nâng bước đi qua, nào biết còn có người nhanh chân hơn.

Chu Minh Khiêm nghĩ Hề Gia và Mạc Dư Thâm chắc chắn muốn tránh khỏi hiềm nghi nên sẽ không ngồi cùng nhau. Anh cứ như vậy mà thoải mái ngồi xuống.

Mạc Dư Thâm nhìn chòng chọc bóng lưng của Chu Minh Khiêm mấy giây, bị Khương Thấm kéo đi, "Tôi vừa bảo đầu bếp làm thêm một món, cậu chắc chắn sẽ thích."

"Món gì?"

"Mực xào giấm."

"....."

Cuối cùng, Mạc Dư Thâm ngồi ở bàn khác, chỉ có thể thấy được bóng lưng của Hề Gia. Anh cảm thấy cô không còn dán anh nữa, mới hai tuần không gặp, cô đã không giống như trước lúc nào cũng muốn thấy anh.

Trong lúc chờ đồ ăn, Mạc Dư Thâm nhắn tin cho thư ký Đinh: 【Mua vài sấp giấy tập viết.】

Thư ký Đinh xưa nay không hỏi nhiều, lập tức nhận lệnh.

Một bữa cơm ăn xong, Mạc Dư Thâm nhìn qua bàn có Hề Gia không dưới trăm lần. Đồng thời đem Chu Minh Khiêm biến thành trái cây chém một ngàn tám trăm nhát.

Khương Thấm gắp cho Mạc Dư thâm một miếng thịt cá, còn cố ý chấm thêm giấm, "Nếm thử đi, tay nghề đầu bếp ở đây không tồi, cố ý gọi cho cậu đấy."

Mạc Dư Thâm liếc xéo Khương Thấm một chút. Khương Thấm xem như không thấy, gắp cho mình một miếng thịt cá.

Mạc Dư Thâm gửi tin nhắn cho Hề Gia: 【Đồ ăn tối nay nhiều dầu mỡ, có muốn gọi thêm vài món thanh đạm không?】

Hề Gia: 【Không cần đâu, mấy ngày nay dạ dày hấp thu tốt, khẩu vị cũng không tệ.】Sau khi ngừng thuốc được một tuần, dạ dày khôi phục hoạt động bình thường, muốn ăn gì cũng được.

Mạc Dư Thâm vẫn có chút lo lắng, nhìn cô còn gầy hơn trước, 【Chú ý đừng ăn nhiều đồ dầu mỡ, có mang theo thuốc dạ dày không?】

Hề Gia: 【Có mang.】

Liên hoan kết thúc, cô Thượng nói với Hề Gia đêm nay Chu Minh Khiêm còn muốn thảo luận kịch bản, cảnh quay ngày mai rất quan trọng nên muốn đem những vấn đề trong kịch bản xử lí hết.

Hề Gia trước giờ đều đặt công việc lên đầu, "Được, chúng ta họp ở đâu?"

Cô Thượng: "Hay là đến phòng của Chu đạo đi, phòng cậu ấy lớn, có phòng khách." Cô nhìn Chu Minh Khiêm trưng cầu ý kiến.

Chu Minh Khiêm làm dấu OK, ước chừng thời gian, anh cầm điếu thuốc đi ra ngoài.

Hề Gia chỉ có thể nhắn tin cho Mạc Dư Thâm, nói anh về nhà trước, tối nay cô còn muốn tăng ca.

Mạc Dư Thâm: 【Ở nhà làm thêm cũng được.】

Hề Gia: 【Muốn thảo luận kịch bản.】

Xuyên qua dòng người, Mạc Dư Thâm nhìn thấy Hề Gia, cuối cùng trả lời cô: 【Vậy chú ý nghỉ ngơi, đừng thức khuya.】

Mạc Dư Thâm về nhà còn có cuộc họp video, ngày mai phải đến công ty sớm nên không ngủ lại khách sạn ở đây.

Ô tô rời khỏi làng du lịch, xuyên qua bóng đêm xe chạy băng băng trên đường.

Điện thoại rung lên, Mạc Dư Thâm còn tưởng là Hề Gia, hoá ra là mẹ Tần Tô Lan.

Tần Tô Lan: 【Con đi công tác về chưa?】

Một lúc sau Mạc Dư Thâm mới trả lời lại: 【Rồi.】

Tần Tô Lan cũng không gửi gì thêm, anh cũng không hỏi.

Ngày hôm sau.

Lúc Mạc Dư Thâm đến văn phòng thì đã thấy một chồng giấy tập viết để trên bàn.

Thư ký Đinh đưa lịch trình hôm nay cho Mạc Dư Thâm, chờ phân phó. Mạc Dư Thâm liếc mắt, hôm nay toàn họp.

Mạc Dư Thâm hỏi: "Bên trung tâm nghiên cứu phát minh thế nào rồi?"

Mới có nửa tháng trôi qua, làm gì có chuyện tiến triển nhanh như vậy. Thư ký Đinh lắc đầu.

Mạc Dư Thâm không có ai để thổ lộ, đành nói với thư ký Đinh: "Hề Gia sắp không nghe được nữa."

Thư ký Đinh sững sờ, lần đầu tiên cảm thấy bất lực như vậy, không tiếp lời, mà cũng không biết nên nói gì mới phải.

Mạc Dư Thâm lật văn kiện, đọc không vô, trong đầu đều là những chuyện liên quan đến thính lực của Hề Gia, âm thanh nhỏ một chút cô sẽ không nghe được, gọi điện thoại cho cô luôn là tín hiệu không được tốt.

Thư ký Đinh: "Hôm nay tôi sẽ đến xưởng thuốc một chuyến xem tình hình thế nào."

Mạc Dư Thâm hoàn hồn, ra hiệu thư ký Đinh: "Vậy cậu đi nhanh đi."

Thư ký Đinh đi ra ngoài, đóng cửa phòng lại.

Mạc Dư Thâm thất thần nhìn tài liệu nửa giây, lấy điện thoại di dộng mở mấy tấm hình kịch bản chụp hôm qua ra, là dòng chữ viết tay của Hề Gia, anh bắt đầu đối chiếu, bắt chước chữ viết của cô.

Một ngày họp hành kết thúc, di động cá nhân của Mạc Dư Thâm như bị hư, không có cuộc gọi hay tin nhắn nào đến.

Tan họp, Mạc Dư Thâm gửi tin nhắn cho Hề Gia: 【Vẫn đang bận à?】

Hề Gia: 【Vâng.】

Về văn phòng, Mạc Dư Thâm tìm tờ giấy trắng, viết một dòng chữ lên, là chữ viết của anh, xong rồi chụp gửi qua cho Hề Gia.

Hề Gia không trả lời.

Tiếng gõ cửa vang lên, thư ký Đinh bước vào, "Mạc tổng, dì Tần đang ở dưới lầu, vừa gọi điện cho tôi hỏi anh có đang bận hay không?"

Mạc Dư Thâm không lên tiếng.

Thư ký Đinh còn đang chờ đáp lời.

Mạc Dư Thâm nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối. Anh quay đầu, "Để bà ấy lên đây đi."

Tần Tô Lan đã hơn hai mươi năm không bước chân vào tập đoàn Mạc thị, có chút quen thuộc nhưng cũng có chút xa lạ.

Thư ký Đinh tự mình xuống đón, "Dì Tần, đã lâu không gặp."

Tần Tô Lan mỉm cười, "Mấy năm này vất vả cho cậu rồi."

"Chuyện nên làm." Thư ký Đinh lấy tay chặn cửa thang máy, chờ Tần Tô Lan đi vào anh mới nhấn đóng cửa.

Mạc Dư Thâm tự mình pha cho mẹ một ly cà phê. Từ ngày năm mới đến nay, hai bọn họ không có liên lạc gì với nhau ngoại trừ cái tin nhắn tối qua.

Mẹ anh biết lịch trình cụ thể chắc là do hỏi thư ký Đinh.

Tần Tô Lan gõ cửa đi vào, bà tháo kính râm xuống, treo áo khoác lên, "Vừa khéo đi ngang qua đây, thấy văn phòng con vẫn sáng nên mẹ gọi điện hỏi thư ký Đinh."

Tần Tô Lan giải thích.

Văn phòng của Mạc Dư Thâm ở tầng tầng 40, từ ngoài nhìn vào cũng không rõ từng tầng từng số.

Anh đặt ly cà phê trước mặt bà, "Có chuyện gì?"

Quạnh quẽ, giọng điệu giải quyết công việc.

Tần Tô Lan không để ý, "Cũng không có gì, qua đây thăm con một chút. Bó hoa kia mẹ còn chưa cảm ơn, hoa nở vừa đúng lúc rất đẹp. Cảm ơn con."

Mạc Dư Thâm rũ mắt, nhìn khói bốc lên từ tách cà phê, "Hoa là Hề Gia tặng."

Tần Tô Lan: "Con hay Gia Gia tặng cũng như nhau thôi." Bà bưng tách cà phê lên nhẹ nhàng khuấy.

Văn phòng rơi vào trầm mặc.

Tần Tô Lan không biết nên trò chuyện gì với con trai, tựa hồ nói gì cũng là lời thừa thải, cứ ngồi im như vậy cũng tốt.

Hai mẹ con cứ như vậy ngồi im hai mươi phút, cà phê cũng uống xong.

Tần Tô Lan để tách cà phê xuống, "Vậy mẹ không làm phiền con nữa, đợi đến khi nào Gia Gia hết bận, hai đứa qua chỗ mẹ ăn cơm đi."

Mạc Dư Thâm không tỏ thái độ, không nói đi cũng không nói không đi.

Tần Tô Lan đã quen cái thói trầm mặc của anh, bà mặc áo khoác lên, sửa khăn lụa, "Mẹ về đây." Trước khi đi, bà còn nói thêm vài câu, "Mẹ xem tin tức, Gia Gia bây giờ là biên kịch. Nghe nói đoàn phim không phân biệt ngày đêm, bảo nó chú ý một chút, đừng để mệt mỏi."

Mạc Dư Thâm: "Ừm."

Anh tiễn mẹ Tần đến cửa, chân muốn bước ra ngoài nhưng nghĩ lại thôi.

Vào thang máy, Tần Tô Lan muốn lấy kính râm từ trong túi xách ra, nhưng lại thôi, trời cũng đã tối, không cần thiết.

Mấy chục giây sau, còn chưa kịp thất thần thì thang máy dừng lại ở tầng trệt.

Trong chớp mắt cửa thang máy mở ra, sắc mặt Tần Tô Lan biến đổi, nhưng rất nhanh lại trở về như bình thường, giống như những con nhạn bay qua không để lại dấu vết. Bà không chớp mắt bước ra khỏi thang máy.

Bên ngoài thang máy, cả Mạc đổng và Mạc phu nhân đều ngẩn người tại chỗ.

Mạc đổng trở lại làm chút công tác bàn giao, mẹ của Mạc Liêm đi theo tiện thể giúp ông ấy sắp xếp vật dụng trong văn phòng làm việc.

Không ai nghĩ đến cố nhân hơn hai mươi năm sẽ gặp lại nhau trong tình cảnh này.

Mẹ Mạc Liêm vẫn còn chưa hết bàng hoàng, mới vừa rồi còn tưởng mình hoa mắt. Bà không nghĩ tới đã hơn hai mươi năm trôi qua rồi mà phong vận của Tần Tô Lan vẫn còn nguyên đó, dáng người cũng không thay đổi là bao.

Năm tháng phai nhòa đã làm mềm đi khía cạnh kiên cường khí thế của Tần Tô Lan thời trẻ, chỉ còn vẻ thong dong ưu nhã lắng đọng lại.

Dù đã hơn năm mươi tuổi nhưng khí chất tự tin tự phụ đó vẫn làm cho người ta chói mắt.

Mạc đổng quay đầu nhìn bóng lưng kia. Giống như ngày ly hôn hôm ấy, từ cục dân chính bước ra, bà cũng quyết tuyệt bước đi không hề ngoảnh đầu lại.

Từ lúc cửa thang máy mở ra chỉ mới có mấy chục giây, nhưng màn này lại như một thước phim quay chậm, đem thời gian ngược dòng về 25 năm trước.

"Còn muốn vào nữa hay không?" Mạc phu nhân ẩn nhẫn tức giận.

Mạc đổng không nghe được âm thanh của Mạc phu nhân, đến khi bóng lưng kia biến mất khỏi đại sảnh, ông mới thu lại tầm mắt, bước vào thang máy.

Mạc phu nhân muốn hỏi ông, vì sao Tần Tô Lan lại quay về, nhưng lời đến miệng lại buông. Hỏi sẽ càng khiến mình khó chịu.

Khóe mắt bà nhìn thấy Mạc đổng đang thất thần nhìn lên những con số trên tường.

"Sớm không về muộn không đến, liền lựa ngay thời điểm này để trở về, chắc chắn là trở về để đòi ông cổ phần cho Mạc Dư Thâm." Rõ ràng hướng tới lợi ích lại còn ra vẻ thanh cao như vậy.

Mạc đổng không lên tiếng.

Mãi cho đến khi thang máy dừng lại, bên trong vẫn toàn là im lặng.

Ở trong xe, Tần Tô Lan nghĩ ngợi một hồi lâu. Mười chín tuổi bà đã biết người đàn ông đó, mến nhau, kết hôn, sinh con, ly hôn, rồi rời đi.

Bây giờ đã qua ba, bốn mươi năm.

Nhân sinh cũng chỉ đến thế là cùng.

Bà ngẩng đầu nhìn vị trí văn phòng của Mạc Dư Thâm, sau đó lái xe rời đi.

Mạc Dư Thâm đứng ở cửa sổ nhìn xuống, xe tới xe đi, anh cũng không biết chiếc nào là của Tần Tô Lan.

Đang thất thần, tiếng gõ cửa vang lên, anh còn tưởng là thư ký Đinh.

"Vào đi."

Người đến là Mạc tổng.

Mạc Dư Thâm nhìn thấy ba anh cũng không nói câu gì. Hẳn là do gặp lại mẹ anh mà đến.

Mạc đổng đi thẳng vào vấn đề, "Mẹ của con... bà ấy về từ khi nào?"

Mạc Dư Thâm trả lời: "Có liên quan gì đến ông?"

Mạc đổng biết ông không được chào đón ở đây, vừa rồi đến công ty tìm phó đổng, không biết vì cái lí do gì mà lại vào đây. "Bà ấy bây giờ thế nào?"

Thuận miệng hỏi vấn đề này, ông cũng giật mình, bọn họ đều đã già rồi, oán cả đời, cũng hận cả đời.

Mạc Dư Thâm ngồi vào trước máy vi tính, mở hòm thư, không co phản ứng gì với câu hỏi của ông.

Mạc đổng đứng ở gần cửa, đợi một hồi lâu cũng không đợi được câu trả lời, ông chán nản đóng cửa ra ngoài.

Mạc Dư Thâm không còn việc gì cần xử lý, anh tắt máy tính, gửi tin nhắn cho Hề Gia: 【Biên kịch tương lai nhận giải Oscar vẫn còn đang bận à?】

Hề Gia vừa kết thúc công việc, đêm nay có một cảnh quay nên làm trễ nãi chút thời gian. Cô mở điện thoại, có hai tin nhắn chưa đọc, vừa thấy tin nhắn mới đến nghe giọng điệu thật châm chọc nha.

Cô mở tin thứ nhất, một tin nhắn ảnh.

Là chữ viết tay của Mạc Dư Thâm: Đêm nay còn muốn thảo luận kịch bản cùng Chu Minh Khiêm? - Mạc Dư Thâm.

Xem hết, Hề Gia cười.

Ba chữ "Chu Minh Khiêm" này là dùng cỡ chữ lớn đến mức có thể cạnh tranh với cái bánh xe bò mà viết ra, còn ba chữ "Mạc Dư Thâm" thì thu nhỏ đến mức con kiến cũng phải chào thua, có vẻ rất ủy khuất.

Hề Gia trả lời anh: 【Mặc kệ mưa gió, đêm nay em sẽ về nhà.】

*

#08042020