Chương 1: Quên mất mật khẩu thang máy

Buổi tối lúc 7 giờ 55 phút, tàu thuyền đang lui tới trên sông Hoàng Phổ, những ánh đèn neon sáng rực ở hai bên bờ sông phản chiếu lẫn nhau, trên mặt sông phản ánh lên một sự phồn hoa mờ ảo.

Ở một bữa tiệc trên tầng sáu của khách sạn, trang phục ai nấy đều thơm tho lấp lánh, rạng rỡ như ánh sao trời.

Không hề thua kém gì cảnh sông bên ngoài.

Thẩm Đường đang cúi đầu nhìn những cái tên trong danh sách nối tiếp nhau, hai phút trước cô vừa mới nhận được danh sách này.

Phía trước có bậc thang, người đại diện là chị Lỵ đưa tay ra đỡ cô, đồng thời nhắc nhở: “Cẩn thận đó.”

Thẩm Đường quan sát các bậc thang, vững vàng bước xuống từ trên cao.

Tên của Trần Nam Kình bất ngờ xuất hiện ở trên đầu danh sách.

Ngay lúc đó, cô không còn hứng thú muốn xem tiếp nữa.

Chị Lỵ không để ý đến biểu cảm lạnh nhạt của cô: “Không ngờ đêm nay đạo diễn Trần cũng đến tham gia đó.”

“Ừm, có tên trong danh sách.” Dường như Thẩm Đường không hề quan tâm, tùy ý đưa danh sách cho chị Lỵ.

Chị Lỵ nhét tờ danh sách đó vào trong túi: “Chị đợi em ở phía sau.”

Trước khi đến, chị Lỵ đã nhiều lần kiểm tra lại trang phục và trang điểm của Thẩm Đường, không có gì sơ sót.

Vô số tiếng cửa phòng mở ra, Thầm Đường tập mãi đã thành thói quen từ lâu.

Cô thẳng lưng, bước đi không nhanh không chậm, rất kiêu ngạo.

Những thứ được diễn ra trong đêm nay chính là một cuộc hội nghị chiêu mộ nhà đầu tư truyền hình nào đó, vị trí đối diện sân khấu được sắp xếp cho các khách quý đến từ các doanh nghiệp.

Thẩm Đường và các diễn viên khác đang ở vị trí bên cạnh khu vực đó.

“Đêm nay có chuyện gì vậy? Ngay cả đạo diễn Trần cũng đến đây kìa.”

“Ông ấy đến đây cũng là chuyện bình thường thôi, dù sao cũng có kịch bản phải bán. Tôi nghe nói là có không ít khách quý từ các doanh nghiệp lớn cũng đã đến đây rồi, hội nghị đầu tư trước đây đều là những giám đốc doanh nghiệp đến.”

Những người bên cạnh nhỏ giọng bàn tán.

Thẩm Đường đi đến ghế ngồi có dán tên của mình, thấy có người quen gật đầu chào hỏi, cô không thích bắt chuyện, người khác cũng sẽ không tìm cô để trò chuyện.

Kim đồng hồ chuyển động một cách lặng lẽ.

Thẩm Đường nhìn đồng hồ, đến 8 giờ 09 phút thì hội nghị đầu tư mới bắt đầu.

Không biết người khách quý nào đến cuối mà làm chậm trễ mất 9 phút.

Chủ tịch Phó bước lên bục đọc diễn văn, phần mở đầu đều là những lời nói khách sáo, ở dưới khán đài có vài người không muốn nghe cho lắm.

Mãi cho đến lúc quảng bá phim truyền hình, không khí mới trở nên sôi động hơn.

“Đã lâu đạo diễn Trần không xuất hiện, vậy mà sức hấp dẫn vẫn mãi không giảm xuống, vừa lên thôi mà đã làm sân khấu tỏa sáng hơn rất nhiều. Đúng rồi, lần trước có tham dự với đạo diễn Trần trong một bữa tiệc, bọn họ bàn về cô, đạo diễn Trần toàn nói lời khen ngợi cô, nói rằng cô gái Thẩm Đường kia có tính cách kiên trì bền bỉ…”

Thậm chí Thẩm Đường còn không để ý đến nữ diễn viên bên cạnh đang nói chuyện với mình, một chữ cũng không để lọt vào tai, ánh mắt trống rỗng nhìn người trên sân khấu.

Nữ diễn viên đó thấy vậy, ngượng ngùng dừng những lời còn chưa nói xong, hướng ánh mắt về phía sân khấu lần nữa, Trần Nam Kình đang trả lời câu hỏi của người dẫn chương trình.

Năm nay Trần Nam Kình đã bốn mươi chín tuổi, ở trong cái giới giải trí này cũng đã ba mươi năm. Thế nhưng bất kể là nhan sắc hay là vóc dáng, đều không có dấu vết bị năm tháng ăn mòn.

Còn được gọi là một ông chú đẹp trai.

Từ một vua màn ảnh rồi trở thành đạo diễn, tên tuổi của ông ta chính là một nhãn hiệu vàng.

Vào nghề được ba mươi năm, hầu như Trần Nam Kình chưa từng bị thua lỗ. Về mặt tin tức, chỉ bị truyền ra một tin xấu duy nhất.

Đó là vào hai mươi năm trước, lúc ấy Trần Nam Kình hai mươi bốn tuổi, bị truyền thông tiết lộ rằng ông ta đang có quan hệ tình cảm với một cô chủ lớn của một nhà giàu nào đó, lừa gạt con gái nhà người ta, hai người đăng ký kết hôn ở Las Vegas.

Còn có một người con, là con gái.

Lúc đó mạng Internet chưa quá phát triển, người biết đến cũng không nhiều, cho nên cuối cùng sự việc đó cũng dần bị lãng quên.

Nghe nói là do ba của cô chủ nhà giàu đó đã mạnh tay áp chế tất cả dư luận.

Không quá vài năm, Trần Nam Kình gặp được người vợ hiện tại của mình, họ kết hôn đã hơn hai mươi năm, tình cảm vẫn như lúc ban đầu, là cặp vợ chồng điển hình trong giới giải trí, hai người kết hôn được một năm thì có một đứa con gái, tên là Trần Nhất Nặc.

Việc ông ta kết hôn, sinh con với cô chủ nhà giàu đã không còn ai nhắc đến. 

Đêm nay, diễn viên chính trong bộ phim của Trần Nam Kình ở hội nghị đầu tư truyền hình này cũng là do đứa con gái Trần Nhất Nặc của ông ta thủ vai.

Đây là lần đầu tiên hai người họ hợp tác với nhau.

Cũng chính là bộ phim lớn nhất được bán hiện giờ.

“Chúng ta hãy mời cô Trần Nhất Nặc lên sân khấu, để cô ấy chia sẻ với chúng ta những sự việc thú vị khi đóng phim với ba mình.” Trên sân khấu, người dẫn chương trình nói ra những lời này, giống như là ném một hòn đá vào trong hồ nước, tạo nên một gợn sóng.

Ngay cả người nãy giờ chỉ ngồi nói chuyện riêng cũng nhìn lên.

Chỉ có một mình Thẩm Đường nhắm nghiền hai mắt lại, không nhìn lên sân khấu.

Người dẫn chương trình và Trần Nhất Nặc tương tác với nhau, còn Trần Nam Kình vẫn luôn nhìn xuống dưới khán đài, giống như là đang tìm người, liếc nhìn sang bàn của các khách quý nổi tiếng bên cạnh, ánh đèn mờ ảo, một bầu không gian mờ nhạt, không nhìn rõ được thứ gì.

Ở dưới khán đài.

Thẩm Đường cúi đầu xem đồng hồ, đầu ngón tay vuốt lên bề mặt trơn phẳng của chiếc đồng hồ.

Nữ diễn viên bên cạnh đang xoay qua tìm cô trò chuyện: “Đạo diễn Trần đến để cổ vũ cho Trần Nhất Nặc đó, nếu bộ phim này của Trần Nhất Nặc thắng trong cuộc quảng cáo đầu tư đêm nay chắc cũng không có gì đáng ngạc nhiên.”

“Ừm.”

Thẩm Đường không để ý chút nào, vẫn nghịch đồng hồ, nhìn sự tương tác của đạo diễn Trần và con gái ông ta trên sân khấu, cô hoàn toàn không có hứng thú, trên người tỏa ra hơi thở sắc bén cảnh báo người ngoài đừng nói chuyện với cô.

Nữ diễn viên biết điều giữ im lặng, trước giờ Thẩm Đường vẫn thế, vẫn không để ý những ý kiến của người ngoài như thế nào.

Trước kia có một tài khoản mạng tung tin tức rằng ba mẹ của Thẩm Đường không rõ là ai, từ lúc bắt đầu đi học, mỗi lần điền thông tin liên quan đến ba mẹ, Thẩm Đường đều cứ vẽ bậy lên.

Nghe nói cô lớn lên ở bờ biển với ông nội, theo họ Thẩm của ông nội.

Trước kia có không ít các tài khoản mạng điều tra thân thế của Thẩm Đường, nhưng không tìm thấy được thông tin gì, có một số cư dân mạng nhắn lại: [Tôi cảm thấy gia đình của Thẩm Đường hẳn là rất giàu có, khí chất trong trẻo lạnh lùng cao quý đó của cô ấy, những gia đình bình thường không thể nào nuôi dưỡng được đâu.]

Bên dưới bài viết là những bình luận phụ họa.

Những bài viết bàn về thân thế của Thẩm Đường cuối cùng cũng bị xóa không chút dấu vết.

Cho đến bây giờ cũng không có ai biết ba mẹ của Thẩm Đường là ai.

Cô cũng chưa từng nhắc đến ba mẹ mình với bất kì người nào.

Có một lần trên chương trình truyền hình, người nào đó nói đùa một chút, nói muốn biết rốt cuộc ba mẹ của Thẩm Đường đẹp đến mức nào mà có thể sinh ra một cô gái xinh đẹp như tiên nữ như vậy.

Sắc mặt Thẩm Đường tối đen lại ngay tại chỗ.

Trong giới giải trí đã có người từng nói sau lưng Thẩm Đường, vì cô không có ba mẹ nên việc không được dạy dỗ cũng là chuyện bình thường.

Ra mắt công chúng đã được năm năm, cô giẫm lên tất cả tin đồn mà vươn lên.

Ở trong cái giới này, nằm mơ cũng muốn trở thành Trần Nhất Nặc, có được người ba như Trần Nam Kình che chở hết mọi giông bão.

Trở lại hiện thực, lại trở thành một cô gái như Thẩm Đường.

Không có ba trợ giúp, thì tự mình chiến đấu.

Ngón tay của Thẩm Đường vòng theo kim đồng hồ mười một vòng, rồi bỗng nhiên cô dừng ngón tay lại.

‘Bốp bốp bốp’

Tiếng vỗ tay rất nồng nhiệt vang lên.

Vui vẻ tiễn hai ba con Trần Nam Kình và Trần Nhất Nặc xuống.

Thẩm Đường từ từ ngẩng đầu lên, trên sân khấu không còn một bóng người, người dẫn chương trình đã đứng sang một bên.

Ở trên màn hình lớn đang quảng bá cho một bộ phim.

Là bộ phim truyền hình mà cô đã đóng vai chính.

Phim của cô và Trần Nhất Nặc là diễn viên chính đều được cùng một nhà đầu tư truyền hình mời làm, phong cách của hai bộ phim truyền hình này tương tự nhau, lúc đang quay phim đã từng bị nhiều tài khoản trên mạng mang ra để làm trò giải trí vài lần.

Chủ yếu là bất kể về vẻ ngoài hay tính cách của cô và Trần Nhất Nặc đều hoàn toàn trái ngược nhau, thế nhưng khả năng diễn xuất phong cách của nhân vật nữ thì không khác biệt lắm.

Tuy Trần Nhất Nặc không thừa hưởng toàn bộ vẻ đẹp di truyền từ ba mẹ của mình, nhưng vẻ ngoài ngọt ngào, rất có năng lực, danh tiếng ở trong giới không thể chê được.

Bởi vì tình cảm của ba mẹ không tệ, nên tính tình Trần Nhất Nặc hiền lành, ít nói và khiêm tốn, đã có một người phụ nữ dịu dàng, cũng sẽ có một người đàn ông cởi mở.

Tính tình của cô lại trùng hợp tương phản với Trần Nhất Nặc.

Cô ích kỷ, lạnh lùng.

“Mau lên sân khấu đi, tôi giúp cô xem lại lớp trang điểm.” Nữ diễn viên bên cạnh nhiệt tình nói.

Thẩm Đường tiếp nhận ý tốt, trên mặt xuất hiện nụ cười đầu tiên trong đêm hôm nay: “Cảm ơn.”

Cho dù nụ cười vẫn ở trên mặt, nhưng vẫn khiến cho người khác có một loại cảm giác xa cách.

Theo sau câu nói của người dẫn chương trình: “Xin mời cô Thẩm Đường.” Có không ít người nhìn theo hướng của người dẫn chương trình.

Đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy Thẩm Đường ngoài đời, nghe đồn rằng cô ‘dùng sắc đẹp để giết người’.

Chủ tịch Đàm cũng lần đầu tiên nhiên thấy Thẩm Đường, hôm nay anh ta đến hội nghị đầu tư cũng chính là vì nghe nói Thẩm Đường sẽ đến, nếu không anh ta sẽ không có thời gian rảnh rỗi mà tự mình đến đây.

Thứ có thể làm cho anh ta cảm thấy hứng thú, chỉ có việc làm ăn, còn lại thì chính là người đẹp. 

Tầm mắt anh ta dõi theo hình dáng thướt tha gợi cảm của Thẩm Đường, liên tục di chuyển cho đến giữa sân khấu. Thẩm Đường mặc một bộ lễ phục trễ vai cao cấp màu trắng, chuỗi hoa hải đường nổi bật trên cánh tay xinh đẹp đến động lòng người. 

Chủ tịch Đàm ngồi bên cạnh Nghiêm Hạ Vũ nói: “Xem ra những lời đồn ở trên mạng cũng không hẳn là giả.”

Nghiêm Hạ Vũ cũng có mặt ở trên khán đài.

Bọn họ được sắp xếp ngồi ở hàng ghế đầu tiên, đối diện với trung tâm sân khấu, tầm nhìn rất tuyệt vời, có thể hoàn toàn nhìn rõ được người ở trên sân khấu.

Đúng là nhà tài trợ lớn trong lời của người khác.

Mà Nghiêm Hạ Vũ, là người khách quý đến muộn giờ bắt đầu hội nghị 9 phút khi nãy.

Một lúc lâu sau đó.

Nghiêm Hạ Vũ chậm rãi quay về vị trí bên cạnh chủ tịch Đàm: “Lời đồn không giả là như thế nào?”

Chủ tịch Đàm dùng vài câu để nói ra những lời đồn kia:

Những người từng gặp Thẩm Đường nói cô xinh đẹp hơn trên màn ảnh rất nhiều, người ở trên màn ảnh đã đẹp đến mức đó, người ngoài đời còn có thể đẹp như thế nào nữa, quả thật không thể tưởng tượng ra được.

Vì lý do này, nên cũng bị cư dân mạng bàn tán sôi nổi trên các mục tìm kiếm.

Chủ tịch Đàm nhận xét: “Ở bên ngoài Thẩm Đường quả thực là đẹp hơn trên TV rất nhiều.” Nếu chỉ là đẹp bình thường thì anh ta cũng không đến làm gì.

Nghiêm Hạ Vũ không có bình luận gì, ở trước mặt người ngoài như chủ tịch Đàm, anh ta không có hứng thú xoi mói phụ nữ.

Chủ tịch Đàm vẫn còn nửa câu chưa nói ra, trên người Thẩm Đường có một sự hoang dã, khiến cho đàn ông có cảm giác muốn chinh phục.

Anh ta và Nghiêm Hạ Vũ không xem là thân thiết, có những lời không thể nói ra, nhưng tự mình hiểu là được.

Cũng không nên nhìn chằm chằm vào Thẩm Đường như thể bản thân mình chưa từng nhìn thấy phụ nữ, chủ tịch Đàm bắt chuyện với Nghiêm Hạ Vũ: “Làm thế nào mà người bận rộn như cậu cũng đặc biệt rãnh rỗi mà đến Bắc Kinh để tham gia hội nghị đầu tư vậy?”

Nếu không phải vì vội giúp đỡ người nhờ cậy kia, sao anh ta có thời gian để tham gia hội nghị đầu tư chứ. Người nhờ anh ta quá bận, không thể trực tiếp đến hiện trường được, nên mới nhờ anh ta đến đây để cổ động quảng bá cho bộ phim của Thẩm Đường. Nghiêm Hạ Vũ quay sang nói với chủ tịch Đàm: “Được người khác nhờ giúp đỡ.”

Chủ tịch Đàm nghe lý do mơ hồ nhưng vẫn gật đầu hùa theo.

Người có thể làm phiền Nghiêm Hạ Vũ tự mình đến cổ động cho hội nghị đầu tư, là người có địa vị như thế nào đây chứ.

Dù sao thì Nghiêm Hạ Vũ là một trong những cậu chủ giàu có của thành phố.

...

Chưa đầy năm phút đồng hồ, Thầm Đường đã nói xong những gì nên nói trên sân khấu.

Cô là người rất lạnh lùng, nói chuyện cũng giống như kiểu tiếc chữ như vàng.

Người dẫn chương trình nói chuyện với Thẩm Đường cũng có hơi áp lực, liên tục không thể đáp trả lại sự thẳng thắn của cô, anh ta đã từng tiếp xúc với Thẩm Đường không ít lần, có một khoảng thời gian còn khiến cho anh ta nghi ngờ trình độ dẫn chương trình của mình.

Thẩm Đường hạ thấp người về phía dưới khán đài rồi rời khỏi đó.

Trên màn hình lớn lại bắt đầu quảng bá cho đoạn trích của một bộ phim khác.

Thẩm Đường đi thẳng đến hậu trường, chị Lỵ đang đợi cô.

Bộ lễ phục cao cấp cô mặc ngày hôm nay là kiểu dáng mới của nhãn hiệu Thu Đông, vừa mới phát hành.

Buổi chiều quay không ít cảnh lớn, đến buổi tối lại phải đi chụp cảnh đêm.

Chị Lỵ lấy áo gió khoác lên trên người cô: “Che lại một chút đi, hôm nay nhiệt độ rất thấp, trời bên ngoài lạnh lắm.”

Thẩm Đường hỏi: “Buổi tối có sắp xếp gì khác không chị?”

“Không có, chuyến bay trở về Bắc Kinh vào lúc sáu giờ sáng mai.” Chị Lỵ làm việc chung với cô đã lâu, nên nghe ra được có một chút ẩn ý trong lời nói của cô, hỏi lại: “Buổi tối em muốn làm gì sao?”

Thẩm Đường nhìn ra ngoài cửa sổ, trăng sáng treo trên cao, đám mây lớn lơ lửng trên đỉnh tòa nhà cao tầng, người hỏi một đằng, cô trả một nẻo: “Hiếm khi bầu trời ở Thượng Hải được như vậy.”

Chị Lỵ: “Dù sao cũng không bằng ở Bắc Kinh.” Cô ấy quan sát Thẩm Đường rồi nói: “Thời tiết ở Thượng Hải không tệ, sau đó thì sao?”

Khóe miệng Thẩm Đường hiện lên nụ cười: “Không ăn nhiều một bữa, thật có lỗi với một buổi tối đẹp đến như vậy.”

Chị Lỵ nhẫn tâm nói: “Em hãy bỏ cái suy nghĩ đó đi.”

Từ lúc Thẩm Đường ra mắt đến nay, một bữa cơm no cũng chưa từng ăn.

Lần xấu hổ nhất chính là nửa đêm cô nằm mơ, đến trong mơ cũng đói bụng, cô thấy mình đang uống sữa chua. Không biết là vì nguyên nhân gì, sau khi chìm vào giấc ngủ thế mà cô lại thân mật với người nào đó, thân mật đến mức vùi mặt vào trong cổ người ta, chẹp miệng khiến cho trên cổ người ta tràn đầy nước miếng.

...

Mới vừa bước vào thang máy, chị Lỵ nhận được một cuộc điện thoại từ thợ chụp ảnh, địa điểm chụp ảnh đã sắp xếp từ trước. Nhưng bởi vì nhân viên khách sạn xảy ra chút vấn đề, bây giờ bỗng có vài người mở tiệc rồi nằm bò trên tầng cao nhất của khách sạn.

Không đến hai ba giờ sáng thì không thể giải tán được.

Hoặc là đổi nơi chụp, nếu không thì phải đợi đến khi bữa tiệc kết thúc.

Nếu đến nửa đêm thì làm sao có cảnh đêm để chụp. Chị Lỵ hỏi ý kiến của Thẩm Đường: “Hay là đi đến bãi biển chụp ảnh đi?”

Thẩm Đường không hề nghĩ ngợi: “Đến căn hộ đó đi.”

Chị Lỵ nhớ rất rõ: “Căn hộ có cảnh sông đó của em không phải là cho thuê rồi sao?” Cô ấy cảm thấy không ổn nói: “Muộn như vậy còn tùy tiện làm phiền khách thuê, như vậy có ổn không?”

Thẩm Đường lấy di động ra: “Không phải là của em.”

Chị Lỵ biết căn hộ mà Thẩm Đường nói đến là của ai, về cơ bản khung cảnh xung quanh căn hộ không có gì khác biệt với cảnh vật ở khách sạn.

Thẩm Đường tìm ra một dãy số và gọi đến.

Chuông đổ ba tiếng, điện thoại đã được kết nối.

Thẩm Đường nghe thấy anh nói với người bên cạnh: “Thật xin lỗi, tôi đi nhận điện thoại.”

Có thể để anh khách sáo đến như vậy, hẳn là đối tác làm ăn.

Theo sau tiếng bước chân vội vàng là tiếng mở cửa.

“Sao vậy?” Anh hỏi.

Mặc kệ là bao lâu cô mới gọi điện thoại đến một lần, mặc kệ anh đang vội đến mức nào, thì điều đầu tiên sẽ là tiếp máy, cũng chưa bao giờ lạnh nhạt như băng hỏi cô: ‘Có chuyện gì?’

Mà là mỗi lần đều kiên nhẫn hỏi cô: ‘Sao vậy?’

Đã mấy ngày rồi Thẩm Đường không nghe thấy giọng nói của anh, vừa mới đóng máy một bộ phim, mấy ngày nay cô còn đang nhập vào vai diễn, vì lún vào quá sâu nên cô còn đang lo lắng không biết nên làm sao để thoát khỏi vai diễn.

Giọng nói mát lạnh đặc biệt của anh lập tức khiến cho cô trở lại hiện thực.

Thẩm Đường nói với anh: “Bây giờ em đang ở Thượng Hải, em muốn mượn căn hộ của anh để chụp một vài bức ảnh.”

Căn hộ đó vốn dĩ là mua cho Thẩm Đường ở khi cô đến Thượng Hải, mỗi khi trong lúc đi công tác rảnh rỗi anh cũng sẽ ở lại đó.

Trong giọng nói của anh rõ ràng hàm chứa ý cười rồi lại không có cảm xúc, khiến cho người khác không biết được là đang vui hay đang giận: “Có phải là trong khoảng thời gian này em nhập tâm quá sâu, nên không nhớ rõ anh là gì của em hay không? Còn khách sáo với anh như vậy.”

Thẩm Đường vẫn luôn khách khí với anh: “Nửa năm không đến ở, bỗng chốc em không nhớ được mật khẩu thang máy.”

Đầu dây bên kia yên tĩnh không nói gì, trước giờ thang máy không cần phải nhập mật khẩu, chỉ cần đưa vân tay vào là được.

Nhưng vẫn là không nói nhiều với cô.

So sánh với giọng nói lạnh nhạt không chút tình cảm trước đó, lời tiếp theo của anh có sự dịu dàng ôn hòa hơn không ít: “Chờ anh một chút.”

Cúp điện thoại.

Thẩm Đường nghĩ anh muốn cô đợi một chút là để đưa khẩu cho cô.

Rất nhanh sau đó, người quản lý căn hộ liên hệ với Thẩm Đường, hỏi về yêu cầu chụp ảnh để dọn dẹp địa điểm trước.