Chương 69: Nguyệt Hạ Khuynh Tâm (1)

Xích Dương cũng ngây ngẩn cả người, hắn vốn cũng không đến chỗ này, nhưng bóng dáng kia vừa xuất hiện, hắn liền nhịn không được theo đuổi.

Đợi đến hắn giật mình nhận ra liền ở chỗ này.

Hắn cũng không lập tức rời đi, mà ở lại chờ.

Tửu lâu này vừa khai trương không lâu, hắn cũng biết, nhưng cũng chưa thấy nàng đến lần nào, nàng Hoa Đăng hội đến nơi này làm cái gì đâu!?

Nhưng mà...

Hắn quan tâm này đó làm cái gì! Nàng cùng hắn không quan hệ a!

Hắn tại chỗ xoắn xuýt thật lâu, đến cuối cùng nàng cũng trở ra.

Bị bắt tại trận, hắn cũng không sinh ra lúng túng, chỉ chăm chú nhìn người trước mặt.

Lam Nguyệt cũng có chút ngoài ý muốn, không nghĩ có thể gặp Xích Dương tại đây, mà hắn tựa hồ đang chờ nàng?

Phải không??

Lúc này thiếu niên như cũ đầu tóc rối bời, quần áo mặc dù rách nát nhưng lại rất sạch sẽ. Hắn làn da trắng noãn, dung nhan như cũ bị tóc che khuất, chỉ lộ ra một đôi mắt đỏ như máu.

Nhìn thế nào đều không giống nhân loại. Nhưng nàng cũng không giống, nàng cũng không phải người??

Có cảm giác đang tự mắng bản thân.

Lam Nguyệt thần sắc như thường đi đến trước mặt hắn, nghiêm túc hỏi:

"Ngươi tìm ta?"

"Không có"

Xích Dương bình tĩnh trả lời nàng.

"Vậy ngươi đứng đây làm gì?"

"Ta đứng trước nhà ngươi?"

"Ừ"

"..."

Không phải đâu? Nhà nàng!!! Nhà nàng ở đây!!?

Xích Dương có chút hoảng hốt, dường như ngoại trừ tên nàng hắn cũng không biết gì về nàng.

Nơi này thuộc sở hữu của nàng, nói là nhà nàng cũng không quá đáng đâu nhỉ?

Lam Nguyệt nhìn hắn chằm chằm, đến khi thiếu niên có chút lúng túng, nàng mới mở miệng:

"Hôm nay ta vui vẻ, mời ngươi một bữa"

Nói rồi nàng xoay người đi vào, cũng không quay lại nhìn hắn, tựa hồ chắc chắn hắn sẽ đi theo.

Xích Dương nhìn bóng lưng kia, trầm mặc một chút, cũng theo đi vào.

Hai người một trước một sau vào trong, thu hút ánh mắt như cũ, chỉ là đối Xích Dương thêm chút bày xích hoặc tò mò, thậm chí là chán ghét.

Nhân loại, chính là như vậy.

Tuyên Vọng phía trên lầu nhìn xuống, tò mò nhìn xuống.

Tiểu Nguyệt Nhi dẫn kẻ nào đến? Hình như là một thiếu niên, bộ dạng có chút giống khất cái, chỉ là sạch sẽ điểm.

Hắn quả thực tò mò nha! Chỉ là Tiểu Nguyệt Nhi có chút đáng sợ, hắn cũng không dám tò mò.

Lam Nguyệt không rảnh nhìn bọn họ, đi thẳng lên lầu, Xích Dương như cũ theo sau.

Nàng vừa vào phòng, tiểu nhị liền tiến tới.

"Tiểu thư, ngài dùng gì?"

"Món ngon, toàn bộ"

Lam Nguyệt không phải cao lãnh, nhưng nếu có thể ít nói, nàng liền không rảnh dùng từ hoa lệ, đầy đủ ý nghĩa liền hoàn hảo.

Còn vì sao như vậy? Đơn giản, nàng lười.

"Vâng, ngài chờ một chút"

Tiểu nhị ứng một tiếng, hào hứng rời đi.

"Ngồi"

Lam Nguyệt nhàn nhạt mở miệng, thanh âm không lớn, nhưng đủ để nghe thấy.

Xích Dương trầm mặc ngồi xuống đối diện, Lam Nguyệt rót cho hắn một chén trà.

"Nếm thử"

Hắn nhìn nàng bàn tay vươn tới. Nhỏ nhắn, xinh xắn, khớp xương rõ ràng, đẹp đẽ, làn da trắng trẻo oánh nhuận gần như trong suốt.

Hắn hồi thần tiếp được.

Lam Nguyệt thu tay về, cũng không có ngôn từ dư thừa.

"Trà ngon"

Xích Dương nhấp một ngụm, thuận miệng khen một câu. Hắn cũng không rành về trà đạo, chỉ cảm thấy uống vào rất thoải mái, cơ thể linh lực tựa như được đến bổ sung, cả người đều thoải mái.

Khoan đã!

Nàng là đang thử hắn!?

"Ừ"

Lam Nguyệt tùy ý đáp lại một tiếng.

Xích Dương cảnh giác nhìn nàng, giọng điệu rõ ràng mang theo chấp vấn:

"Đây là trà gì!?"

Lam Nguyệt liếc hắn một cái, đặt ly trà xuống, lạnh nhạt giải thích:

"Tuyết Liên trà, người có linh lực uống vào sẽ được đến đại lượng linh lực, người không linh lực cũng có thể tăng thể lực, kéo dài tuổi thọ, như thế nào? Ngươi thích?"

Thích ta cũng không cho! Một ly ngươi uống đều là vạn kim khó cầu đâu!

Xích Dương nhìn nàng, tựa hồ biết nàng không có ý khác, mới thả lỏng một chút, đáp.

"Ừ"

"Ồ"

Lam Nguyệt hờ hững trả lại một tiếng.

"..."

Có ý gì?

Cả hai trầm mặc đến khi thức ăn đưa lên, lúc dùng bữa cũng không nói lời nào, thẳng đến khi dùng xong.

Lam Nguyệt cũng không ăn bao nhiêu, Xích Dương càng không cần nói, chính là hầu như mọi thứ hắn chỉ ăn một lần liền không động đến. Nhưng nhìn cách hắn ăn uống, Lam Nguyệt lại có chút kinh ngạc.

Kia tư thái kia khí chất, hoàn toàn không giống một tên khất cái nên có, càng nhiều hơn giống cái quý tộc.

Lam Nguyệt đến bên cửa sổ, cả người đều tựa vào thành cửa, nhìn xuống náo nhiệt đường phố.

Phía xa hồ Thanh Tuyền hoa đăng trôi nổi, lung linh kì ảo.

Hoa đăng...

Năm đó nàng cùng từng Giai Nhược Đồng hẹn Thất Tịch thả hoa đăng một lần, đáng tiếc lại thất hẹn....

Giai Nhược Đồng...

Tại sao?

Ta vẫn không hiểu, vì sao phản bội ta? Chẳng lẽ vì hắn sao?

Lam Nguyệt thu hồi tầm mắt, nhìn lại, Xích Dương đã đứng cạnh nàng bao giờ.

Nàng theo bản năng lùi một bước, cảnh giác nhìn hắn.

Xích Dương nhìn chằm chằm thiếu nữ trước mặt, màu đỏ con ngươi tựa như huyết sắc, dày đặc quỷ dị. Hắn nói:

"Ngươi có tâm sự?"

Vừa rồi trong nháy mắt kia, hắn nhìn đến nàng hoài niệm, thất vọng rồi lại mờ mịt. Đó là hắn lần đầu thấy nàng lộ ra như vậy cảm xúc.

"Không có"

Lam Nguyệt rất nghiêm túc đạo.

"Phải không?"

"Ngươi quản làm gì?"

"..."

Đúng, hắn quản cái gì? Lại không hề liên quan.

"Ta muốn biết, vì sao ngươi lại giúp ta?"

Hắn cùng nàng không quen không thân, chính là hai người xa lạ, mà nhìn nàng cũng không hề giống sẽ là cái gì lương thiện hạn người, bất bình rút đao tương trợ

"Phải không? Là vì ta là người tốt chăng?"

Xích Dương giật giật khoé miệng, người tốt? Hắn nơi nào nhìn không thấy?

"Ngươi chỗ nào giống"

"Nga?"

Thiếu nữ hơi nghiêng đầu nhìn hắn, bỗng nở nụ cười, nàng gương mặt vốn lãnh đạm phút chốc tựa như Tuyết liên nở rộ, tựa như băng giá tan biến, lộ ra ấm áp lại chói mắt tươi cười. Ánh sáng rơi trên gương mặt nàng, tựa như từng đợt lưu quang, tô điểm đến càng thêm mộng ảo thần bí.

Xích Dương không cấm ngây ngẩn cả người, hắn nghe đến nàng thanh âm, không phải ngọt ngào ấm áp, cũng không phải lạnh lùng băng hàn, giọng nàng trong trẻo như tiếng đàn, đinh đan như tiếng chuông đồng, dễ nghe đến cực điểm.

"Có lẽ, ta cũng giống ngươi, là cảm giác của cùng một loại người"